Bắt em bạn gái sinh viên thổi kèn cho mình bao phê

Quả thật là bất ngờ, cô Hải Anh và Lợi cả hai không ai lý giải được vì sao họ lại đến với nhau bằng tình yêu như một cơn gió thoảng, tựa một áng mây bay và không khác một cánh hoa rơi. Với tâm trạng bồi hồi, xao xuyến lẫn lộn tư tưởng nữa muốn dâng hiến nữa không ưng thuận, cô Hải Anh càng lúc càng run rẫy, quằn quại ; cô không biết phải xử trí thế nào và cô cứ lặng thinh, để mặc cho Lợi tuột dần, tuột dần hai ống quần xuống khỏi hai bờ mông đầy đặn, cặp đùi no tròn đến cặp giò thon dài rồi cuối cùng là hai bàn chân nhỏ nhắn, nuột nà, trắng muốt. Thấy vậy, Lợi càng hốt hoảng hơn vội buông cô ra nhưng trái lại, cô không buông nó mà còn ôm chặt nó hơn ; sự sợ hãi lẫn lộn với vô số luồng xung điện kích thích, ham muốn, đòi hỏi đang càng lúc dâng tràn trong cõi lòng và toàn khắp châu thân nó. Tội nghiệp em quá, ướt hết rồi. Lúc này, trận mưa đêm bên ngoài đã ngớt dần, chỉ còn lâm râm nhỏ giọt nhưng cuộc tình giữa cô Hải Anh và Lợi, hai cô trò vẫn mãnh liệt, dai dẳng kéo dài dường như là không bao giờ đến hồi kết cuộc vậy và vì cũng đã quá khuya, nhân gian ai